Thời gian lúc này chơi đèn đốt tinh dầu bằng điện

Thời gian lúc này như chết đi. Người đàn bà cơ khổ cốc sứ nhắm mắt cho những giọt nước mắt kìm nén nãy giờ ào ra. Bà ấy nghe chứ, nghe rõ lắm câu chuyện ban nãy của Giang và Lan, chỉ là cố lắm cố lắm không chấp nhận sự thật ấy. Giá còn cách gì để không phải chấp nhận sự cốc sứ thật này hơn là những câu hỏi ngớ ngẩn ban nãy có lẽ bà đã làm… Sự khẳng định lại đầy nghiệt ngã này của Lan đã không cho phép bà cơ hội trốn tránh thêm một lần nữa.

– Giang, Giang…

Mặc cho cô ôm chặt từ phía sau, tay người đàn bà vẫn cốc sứ quơ quàng trong đêm. Nỗi đau đè nén ép chặt lồng ngực khiến cô không thở nổi. Cô luống cuống nắm lấy tay bà:

– Cô ta đang nói gì đấy con, nói Giang tinh cốc sứ gì đấy?

Giang khóc nức lên, những nghẹn ngào khiến cô nức nở.

– Cô ta nói nhảm đó con ạ! Đừng tin, không tin được con ạ. Sáng nay nó vẫn gọi điện cho mẹ mà. Không được tin nghe con!

Giang muốn gào lên khi chơi đèn đốt tinh dầu bằng điện

Bà mỉm cười với Giang, vỗ nhè nhẹ vào cánh tay cô đèn đốt tinh dầu bằng điện như động viên, như an ủi. Giang mím chặt môi, cố nén cho nước mắt đừng trôi ra nữa. Cô không muốn mình yếu đuối lúc này. Mẹ Tiến cần cô, nỗi đau của bà khủng khiếp quá… Bà vẫn mỉm cười với đèn đốt tinh dầu bằng điện Giang nhưng khuôn mặt đã tái đi, người bà run lên bần bật, chân khuỵu xuống rồi ngất lịm.

– Mẹ, mẹ ơi……

Giang gào lên trong bóng đêm lạc lõng, đèn đốt tinh dầu bằng điện hoang vắng. Chưa bao giờ Giang thấy tim mình quặn đến vậy, các dây thần kinh như xoắn vào nhau không thể cử động. Cô không ngớt lay cánh tay yếu ớt không còn chút sức lực của người đèn đốt tinh dầu bằng điện đàn bà đang khuỵu dưới chân cô.

Đức Việt ghét phải nghe từ bệnh viện. Chỉ cần nghe bộ bát đĩa đến thôi anh đã ngay lập tức bị cảm giác bất an xâm chiếm. Khi đã bước qua cánh cổng đó mọi thứ đều có thể xảy ra và con người ta hoàn toàn bị động trước những bệnh tật hoàn toàn bộ bát đĩa không kiểm soát được. Anh ra sức vặn tay ga, hận không thể cho chiếc xe bay đi. Giọng nói gần như kiệt sức của Giang cứ lởn vởn trong đầu anh.

Giang đang ngồi trước cửa phòng cấp cứu đóng kín mít. bộ bát đĩa Đức Việt hiểu cảm giác này, cảm giác đợi chờ cánh cửa kia mở bung ra và trong tích tắc mọi thứ có thể là thiên đường cũng có thể là địa ngục. Nhưng những phút đợi chờ này như giết chết con người ta http://gomhailong.vn/bo-bat-dia trong mòn mỏi, lo lắng. Thật đáng sợ.

 

Leave a Reply